Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Trả lời khác

Thành viên trực tuyến

3 khách và 0 thành viên

Gửi tin nhắn cho admin

Chào mừng quý vị đến với Tư liệu Sinh học - Biological documentation.

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

Xin chào quý thầy cô giáo, các bạn và các em học sinh

Photobucket Đây là nơi chúng ta trao đổi những kinh nghiệm trong giảng dạy và học tập. Rất cảm ơn quý thầy cô, các bạn đã có những bài viết, những tư liệu bổ ích đóng góp cho thư viện. Song kính mong quý thầy cô và các bạn khi viết hoặc up tư liệu nên chọn đúng thư mục để sau này rất thuận lợi cho việc tra cứu tìm tài liệu. Đồng thời nếu có những tư liệu, bài viết không phù hợp với tiêu chí của VIOLET, xin phép được xóa khỏi Thư viện, mong quý Thầy, Cô và các bạn thông cảm. Xin chân thành cảm ơn! Phan Văn Bước
Gốc > Vườn thơ > Đến với bài thơ hay >

Bài Thơ Cho Mẹ

Con rất ít khi làm thơ cho Mẹ
Chỉ thích làm thơ tình kể lể chuyện con tim
Con quên mất trong trái tim của con là dòng máu Mẹ
Và một tình yêu theo năm tháng vững bền

Tình của Mẹ cho con, đâu có phải từ cái ngày
thơ dại
Mà từ những ngày con còn trong trứng nước, Mẹ ơi
Khi biết sắp sinh ra con, Mẹ cười tươi, hạnh phúc
Thêm một mầm xanh cho thơm ngát hương đời

Rồi chín tháng cưu mang, ba năm bồng
bế ẵm
Mẹ ru con ngủ hằng ngày bằng những khúc ca dao
Yêu quê hương có đồng lúa chín rì rào
Để cho con lớn lên biết thương yêu cuộc sống

Bàn tay con nhỏ nhoi, đặt trọn trong lòng bàn tay Mẹ
Chân con vào đời,
Mẹ dắt bước chập chững đầu tiên
Chiếc áo may cho con, Mẹ chăm chút từng đường  
Còn chiếc áo Mẹ vai sờn, hứng đời mưa nắng  

Ngày tháng dần trôi, tóc con dài, xanh hơn nữa
Con ơ hờ, không biết rằng tóc Mẹ đã nhạt phai
Mỗi sợi bạc là một chuyện đời khốn khó
Vậy mà Mẹ vẫn cười cho con vững bước tương lai

Thì Mẹ hỡi, tại sao con chỉ thích làm những bài thơ tình ướt át
Khóc cho mình, cho người mà quên mất Mẹ yêu
Để có những lúc Mẹ mong chờ mỏi mắt
Bỏ mâm cơm chiều nằm lạnh ngắt, cô liêu

Ngày lễ Mẹ, tay con run run cầm đóa hoa hồng đỏ rực
Chợt giật mình thổn thức, giọt lệ rơi
Đóa hoa hồng từ lâu rồi con quên chăm chút
Vẫn ở bên con, ngày tháng chẳng khi rời

Mẹ ơi, Mẹ đừng hỏi vì sao hôm nay con lại khóc
Giọt lệ này chất chứa những
yêu thương
Cho con ôm lấy mẹ, để được bơi giữa dòng sông hạnh phúc
Để con biết trên đời còn có một tình Mẫu Tử thiêng liêng...

Con rất ít khi làm thơ cho Mẹ
Bài thơ này dù trễ, Mẹ không nỡ trách con đâu
Bởi vì trong trái tim của con là dòng máu Mẹ
Có bao giờ tim, máu chẳng thuộc về nhau?

 

Thi Sĩ: Gió Xuân


Một đời gánh nắng, gánh mưa

Mòn vai mà Mẹ vẫn chưa yên lòng



Nhắn tin cho tác giả
Phan Văn Bước @ 19:17 21/08/2009
Số lượt xem: 1000
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến